Bật khóc giữa những chiến binh quả cảm

28/05/2021 06:34

Mới 7h30 sáng mà cái nắng bỏng rát da, tôi mặc quần áo thôi đã đầm đìa mồ hôi, các em phải mặc đồ bảo hộ cấp 4 thì sẽ mệt mỏi thế nào đây?

Bật khóc giữa những chiến binh quả cảm 1

Hai trong số 250 sinh viên Đại học kỹ thuật y tế Hải Dương tình nguyện lên đường hỗ trợ Bắc Giang chống dịch

Tôi không biết hôm nay là thứ mấy nữa, chỉ biết số ngày 24, 25, 26 theo trong các báo cáo hàng ngày của Bộ phận thường trực, số liệu bản tin tình hình dịch, tổng hợp nhanh thông tin làm việc trong ngày của các tiểu ban...

Hôm nay, lần đầu tiên khi nhận nhiệm vụ đi chống dịch, tôi đã khóc... Bật khóc vì cảm nhận chân thực được sự vất vả, hi sinh nhưng không lời kêu than của 215 thầy trò và sinh viên trường Đại học Kỹ thuật y tế Hải Dương về tâm dịch thôn Núi Hiểu thực hiện lấy mẫu test nhanh.

Các em sẽ đi lấy mẫu từng hộ gia đình của thôn Núi Hiểu và công nhân đang cách ly tại thôn, khoảng gần 8.000 mẫu test nhanh.

Nước mắt lặng lẽ cứ lăn dài trong lớp khẩu trang khi ngồi trên xe về UBND tỉnh để họp trực tuyến với điểm cầu Chính phủ. Nước mắt cứ trào lên khi thỉnh thoảng trong ngày lại nghĩ về “khoảnh khắc” hòa vào trong hơn 200 chiến binh trẻ tuổi đó...

Các em đến, làm cho không gian của nhà văn hóa thôn rộn ràng, đánh tan sự im lìm trước đó. Không khí khẩn trương, hối hả, tiếng hiệu lệnh át tiếng trao đổi. Rồi tiếng trò chuyện dần tắt hẳn khi 200 con người tự đứng vào từng hàng lối.

Chẳng ai nhìn rõ mặt ai, tất cả đều chỉ nhận nhau qua những con số được đánh sau lưng, những cái tên đơn giản viết vội.

Và trong lúc khẩn trương đó, tôi nhận ra em Ninh - người mà ở trang nhật ký trước tôi nhắc đến với anh trưởng nhóm “đầu trọc” ấn tượng thông qua chữ ngắn vỏn vẹn “Ninh Phân phối”. Không kịp chụp với nhau kiểu ảnh, chỉ nhận ra em qua thông tin đó, em cũng lại chỉ chào vội rồi quay ra phân chia dụng cụ cho các bạn trong đoàn.

Thương, vì mới sáng ra Bắc Giang lại nắng gắt đến thế. Mới 7h30 sáng mà cái nắng bỏng rát da, tôi mặc quần áo thôi đã đầm đìa mồ hôi, các em phải mặc đồ bảo hộ cấp 4 thì sẽ mệt mỏi thế nào đây?

Sáng thì nắng gắt, bỗng chiều thì đổ cơn mưa rào xối xả. Các em đi lấy mẫu trú mưa thế nào...

Thương, vì đây cũng đều là những người con, người anh, người chị, người em của một ai đó. Giả sử nếu đây là con em mình thì thương con chứ, lại thấy trực tiếp con đang phải vất vả đi chống dịch thì lòng cha mẹ, anh em nào lại càng chẳng xót.

Thương, vì những cô cậu bé ở đây vẫn còn tuổi ăn, tuổi lớn đã phải xông pha trận mạc. Thông tin cá nhân của các em khi đi chống dịch chỉ được viết mã hóa bằng các con số, bằng tên ngắn.

Tôi thực sự cảm nhận được sự khốc liệt trên trận tuyến này. Và cũng cảm nhận được lòng quyết tâm, quả cảm của biết bao con người. Tất cả từ quân đến tướng, ai cũng một lòng chiến đấu để sớm đưa mọi thứ trở lại bình thường. Gian khó lắm, dẫu biết thế nhưng không quyết tâm thì còn cách nào khác?

Và những thiên thần áo trắng ở đây thật sự đã trở thành những chiến binh quả cảm, tôi thật sự khâm phục họ.

Người anh nhễ nhại, đầm đìa mồ hôi; những người em ngồi họp nhóm phân chia, đánh dấu thông tin nhân lực, bảng biểu thống kê; người thầy chỉ huy gào khản cổ vì không kịp lấy loa để hướng dẫn các em thực hiện quy trình, thông tin báo cáo...

22h30, tôi gọi cho người thầy chỉ huy đó để trao đổi công việc, anh vẫn đang họp ở Việt Yên.

Vì kế hoạch tăng tốc xét nghiệm khẩn trương, làm gọn trong ngày, không để kéo sang thêm ngày nữa, tôi hiểu cả đội đã làm đến 200% sức lực, sẽ rất mệt nên cũng nhắn tin cho anh trao đổi nhanh. Anh chỉ nhắn vỏn vẹn được 2 dòng cho tôi:

- Quân của anh “gục” hết rồi!

- Mọi người vẫn đang làm việc ở Núi Hiểu, đang cố cho xong, em à!

Nguyễn Phương Thảo (Cán bộ Bộ Y tế, từ tâm dịch Bắc Giang)

.