Giang Còi: Diễn với Quang Tèo như đánh bóng bàn

06/06/2014 06:39

Sau bao lần hẹn hò, nghệ sĩ Giang Còi cũng đã dành thời gian trò chuyện với PV Báo Giao thông về công việc, cuộc sống và về người bạn diễn ăn ý Quang Tèo.

giang còi: diễn với quang tèo như đánh bóng bàn


Không có vai diễn nhỏ bé


Dạo này thấy anh ít xuất hiện trên truyền hình?


Úi giời ơi, tôi bận lắm, 3 đầu 6 tay chưa hết việc. Vừa đóng phim vừa làm quản lý. Tôi vừa tham gia một vai trong phim Cao hơn bầu trời 50 tập quay suốt mấy tháng trời. Phim nói về 12 ngày đêm Điện Biên Phủ trên không của người dân Hà Nội. Sau đó, tôi làm phim Cung trời trắng 30 tập về phòng chống ma túy của các tỉnh vùng biên, cũng lăn lộn đây đó. Thôi thì, “Phú Xuân đã trải Đồng Nai cũng từng”. Chắc cuối năm hoặc sang đầu năm sau các bạn sẽ được xem những phim đó trên truyền hình.

Vừa làm quản lý vừa  làm diễn viên, anh “kết” vai trò nào hơn?


Tôi thấy bây giờ nghệ sĩ có khả năng, đứng tuổi một chút được đẩy lên làm quản lý suốt ngày họp hành, khen thưởng, kỉ luật, giao ban… Ngồi ỳ một chỗ con người sẽ trở nên lười biếng, mất năng động. Tôi muốn gió đường xa phả vào mặt, nắng đường xa đốt đỏ tôi như con tôm hơn là tự ru ngủ mình. Ngồi làm quản lý trong phòng mát lạnh chắc tôi điên mất (cười).


Được học, đào tạo nhiều nghề trong nghệ thuật nhưng tôi vẫn thích làm diễn viên hơn. Làm diễn viên tôi được hiến dâng cả ý nghĩ, hình thể, cách diễn của mình cho cuộc đời nở những nụ cười... ra nước mắt. Cuộc sống có hai mặt, làm sao diễn được những giây phút “qua bao nhiêu năm nay mới gặp nhau, vui sao nước mắt lại trào”, những giây phút tột cùng của sự đau khổ, con người bỗng cười lên chua chát. Đó là điều đến bây giờ với nghề diễn viên tôi vẫn chưa làm được (cười ngậm ngùi).

Làm nghệ sĩ nổi tiếng, có khi nào anh phân biệt vai lớn, vai nhỏ không?


Xin lỗi tôi không phải người nổi tiếng. Tôi chỉ làm tốt công việc được xã hội phân công thôi. Khi tôi thành công với vai diễn của mình thì nhiều người mời tôi làm vai diễn khác, do đó tôi hay xuất hiện trên tivi. Từ những vai nhỏ nhất chỉ lướt qua màn hình phía xa xa đến những vai chính trong những bộ phim dài tập. Vai nào tôi cũng đẩy đến tận cùng của nhân vật, chăm chút đến những chi tiết nhỏ nhất, “bởi không có vai diễn nhỏ bé mà chỉ có người diễn viên nhỏ bé”. 

Nhưng mà ít nghệ sĩ có suy nghĩ như anh lắm. Họ thích cái từ người nổi tiếng, dùng mọi cách để được nổi tiếng, thậm chí mất cả tự trọng?


Nghệ sĩ, đó là danh từ quá lung linh và cao sang. Có những người trọn cả cuộc đời, lao động trong ngành nghệ thuật cũng không mong được hai từ nghệ sĩ mà chỉ là công nhân nghệ thuật. Thế nhưng, khi cái từ nghệ thuật ấy nó vận vào người, họ đã thấy đủ đầy và hạnh phúc rồi. Còn được mọi người gọi là nghệ sĩ (không tự xưng, không tự túm tóc mình lôi lên) thì đó là niềm hạnh phúc lớn lao. Khi cái nghề mà mình đau đáu, mình dành trọn cả tình yêu hạnh phúc, hy sinh cho nó, thì nó trở thành cái nghiệp. Giờ tôi rơi vào hoàn cảnh ấy.


Mỗi khi diễn tôi luôn nhìn xuống phía dưới, nhìn vào hàng nghìn con mắt của khán giả. Mang sự hào hứng cho khán giả, những nụ cười còn nhem nhuốc trên gương mặt của những người thợ lò, thợ làm đá… là tôi cảm thấy lòng mình ấm lại, quên đi hết nỗi nhọc nhằn trong lòng. Đó là hạnh phúc lớn lao nhất của nghệ sĩ. Sinh, lão, bệnh, tử không ai tránh khỏi, hãy cho tôi được chết trên sàn diễn, cầu trời đừng bắt tôi chết trên giường bệnh. 


Còn một vài ngộ tưởng tự túm tóc mình lôi lên, hotboy, hotgirl tôi cảm thấy thương hại. Hãy từ chân giá trị cuộc sống mà lên, các em ạ! Trăm năm bia đá thì mòn, để khi nằm xuống con cháu mình nghĩ gì về bố mẹ ông bà mình đây. Cuộc sống ngắn ngủi lắm.

Chấp nhận Quang Tèo là em 

Lâu rồi không thấy anh đóng chung với Quang Tèo?


Thi thoảng có dịp chúng tôi vẫn đi diễn chung với nhau. Hai chúng tôi diễn với nhau như đánh bóng bàn ý. Người tung kẻ hứng. Nhiều khi kịch bản có phần khô khan hai thằng lại bàn với nhau một chút thế là ra trò được. 


Tôi chấp nhận ở đất nước này Quang Tèo là thằng em của tôi (cười). Hai thằng bằng tuổi, đứa nào cũng đòi làm anh. Nhưng nó dốt lắm, một phép tính trừ đơn giản của học sinh lớp 1 cũng chẳng làm nổi. Tôi sinh tháng 10, thằng em Tèo sinh tháng 4 mà nó cứ đòi làm anh. Thằng này cho chuyển xuống cấp 1 học lại (cười). Nhưng khi đi diễn thì Quang Tèo phải làm trưởng đoàn để còn lo chỗ ăn, chỗ ngủ, thù lao cho đoàn gồm hai người Quang Tèo trưởng đoàn, tôi phó đoàn (cười).

Ngành quảng cáo mang lại lợi nhuận rất cao, mà tại sao chưa bao giờ thấy anh xuất hiện trên một clip quảng cáo nào trên tivi?


Nghệ sĩ nghèo lắm. Mình không bao giờ tự vỗ ngực, mình là chân chính còn người khác là chân phụ. Khi mình quảng cáo cho một doanh nghiệp nào đó, thì mình mang hình ảnh của mình, uy tín của mình, mời gọi tất cả người dân Việt yêu thương mình, mua hàng của họ. Nếu một ngày không đẹp trời, lộ ra rằng mình đã quảng cáo cho giá sữa tăng gấp 8 lần cho trẻ con nước mình, hoặc quảng cáo sữa có chất melamine, sữa có chất gây ung thư cho trẻ em Việt, hoặc quảng cáo cho rau sạch mà phun đẫm thuốc sâu... thì cái mặt mình nó chui vào đâu. 

Anh chắc được nhiều fan nữ hâm mộ lắm nhỉ?Anh đối xử với họ ra sao?


Tôi có thể khẳng định, mình là thằng đàn ông xịn, chuẩn men luôn. Rậm râu sâu mắt (cười lớn). Nhưng là một người đàn ông trung niên rồi nên điềm đạm. Mình yêu phụ nữ, nhưng mình sợ nhìn thẳng vào mắt phụ nữ, có thể mình cổ điển. Nhưng nhìn lâu, nhìn sâu vào mắt nhau lại mang một ý nghĩa khác. Mình thích khiêu vũ theo phong cách cổ điển: Tango, val, pasodop, chachacha… Tuy nhiên, khi đi lên các sàn nhảy ở Hà Nội bây giờ, không còn phong cách nhảy cổ điển của quý tộc châu Âu xưa mà nhảy theo kiểu Dancesport. 

Cảm ơn anh!

Phạm Lý (Thực hiện)