Kỳ lạ ông lão hơn 10 năm sống bên mộ vợ

22/05/2021 19:53

Về Liễu Nội, Thường Tín, Hà Nội, hỏi ông Thiệp “si tình”, rất nhiều người biết, nhất là chuyện ông đã từng ăn ngủ ngày đêm bên mộ vợ.

Kỳ lạ ông lão hơn 10 năm sống bên mộ vợ 1

Ông Thiệp ngày ngày chăm sóc mộ vợ

Hơn 10 năm qua, cuộc sống của ông Nguyễn Tài Thiệp (85 tuổi, ở Liễu Nội, Thường Tín, Hà Nội) quanh quẩn bên mộ người vợ đã khuất. Ông chăm sóc nơi bà yên nghỉ đúng như ý nguyện ngày vợ mình còn sống.

“Tôi chỉ muốn bù đắp cho bà ấy”

Về Liễu Nội, hỏi ông Thiệp “si tình”, rất nhiều người biết, nhất là chuyện ông đã từng ăn ngủ ngày đêm bên mộ vợ.

Ngôi mộ của bà Nguyễn Thị Bùi, vợ ông Thiệp làm bằng đá kiên cố với kiến trúc 3 tầng mái vòm. Ngôi mộ chia làm hai phần, ông Thiệp bảo nửa kia là ông dành sẵn chỗ cho mình sau này. Xung quanh ngôi mộ có rất nhiều cây và hoa, cây cối lúc nào cũng xanh tốt như trong vườn nhà.

Lý giải việc làm của mình, ông Thiệp kể, bà lấy ông khi ông chưa yêu bà, rồi khi bắt đầu thấy có tình cảm với vợ thì ông lại lên đường nhập ngũ. Rời quân ngũ với thương tích ở đùi, ông về hậu phương chữa trị, rồi về làm cán bộ xã. Được vài năm bên vợ con, ông lại tiếp tục lên Sơn La làm kinh tế mới suốt 10 năm.

“Tôi đi biền biệt, bà ấy một mình nuôi con, chăm sóc bố mẹ chồng, mãi cho đến năm 1987 khi tôi nghỉ hưu, thì mới trọn vẹn về sống bên bà ấy. Bà ấy là người phụ nữ thiệt thòi, nên ngày nào tôi còn sống, là ngày ấy tôi muốn được bù đắp cho bà ấy. Âm dương không thể chia cắt tình cảm của vợ chồng tôi”, ông Thiệp kể.

Không muốn để người vợ đã mất phải buồn bã, cô đơn, những năm đầu khi xây xong ngôi mộ, ông Thiệp xách đồ đạc ra... ở cùng vợ. Nhưng do lo sợ ông tuổi cao, ngoài đồng gió mưa bất chợt nên các con đã ra sức khuyên can.

Tuy nhiên, dù về nhà ngủ đêm nhưng cứ sáng dậy, ông lại lọ mọ ra khu mộ rồi cặm cụi trồng rau, trồng cây thuốc, dọn dẹp, lau chùi mộ phần, đọc thơ và nói chuyện với vợ đến tối muộn mới về.

“Ông Thiệp bảo hồi còn sống, bà Bùi thích hoa lá cỏ cây, nên ông ấy trồng và chăm cây, chăm hoa quanh mộ bà Bùi hàng ngày. Rau cỏ, cây thuốc ở khu vườn quanh mộ bà Bùi, ông Thiệp mời mọi người cứ vào lấy”, bà Vị, một người dân ở đây cho hay.

“Tình chị duyên em” vẫn gắn bó trọn đời

Kỳ lạ ông lão hơn 10 năm sống bên mộ vợ 2

Vợ chồng ông Thiệp ngày bà Bùi còn sống

Kể về người vợ đã khuất, ông Thiệp cho hay, hồi còn trẻ ông đẹp trai, nhiều tài lẻ nên cũng được nhiều cô gái để ý. Còn ông đem lòng yêu một người con gái trong làng và bố mẹ ông cũng ưng cô gái này. Thời xưa, chuyện yêu đương chỉ giấu trong lòng, hôn sự phải do người lớn quyết. Thế nên, ông cũng đinh ninh, cô gái ấy chỉ chờ gia đình ông đến nói chuyện người lớn.

Nhưng thật bất ngờ, khi bố mẹ ông đến nói chuyện với gia đình cô gái, thì “người trong mộng” của ông thẳng thắn từ chối, nói chỉ coi ông là bạn. Ông sốc, thẫn thờ bỏ cả ăn. Đúng lúc ấy, em họ của người con gái ông yêu đã gửi cho ông một lá thư, thú nhận đã thầm thương trộm nhớ ông từ lâu.

“Đang lúc đau khổ vì thất tình, tôi chả quan tâm đến bức thư của bà Bùi. Đến cả tháng sau, khi nỗi đau bị từ chối, tôi mới nhớ ra lá thư lạc lõng ấy và biên vài dòng hồi âm hờ hững: “Nhà tôi nghèo lắm, chả có gì đâu mà cưới em. Em thích thì tự đi mà lo liệu cuộc sống sau này”.

Bất ngờ, sáng hôm sau, bà Bùi sang tìm ông, nói thản nhiên: “Anh chở em ra Hà Nội mua đôi chiếu mới”. Thời đó, con gái đi mua chiếu mới là để lấy chồng, nên ông Thiệp ngơ ngác hỏi: “Em lấy chồng à? Lấy ai vậy?”. Dè đâu, bà Bùi thản nhiên nói tiếp: “Em lấy anh mà. Qua anh biên thư bảo em tự lo liệu, thì giờ em lo đây”.

“Lúc đấy, tôi chỉ nghĩ “thôi thì tình chị duyên em”, lấy cô ấy cho bố mẹ khỏi bị hẫng hụt, còn tôi lấy được người vợ yêu mình, vì mình. Thế là chúng tôi chở nhau đi Hà Nội mua đôi chiếu mới, rồi đám cưới diễn ra”, ông Thiệp tủm tỉm cười kể chuyện mình vợ được “hỏi cưới” .

Từ mối duyên lạ lùng tưởng như gá nghĩa ấy nhưng quá trình chung sống với nhau, ông càng thấy yêu thương bà Bùi nhiều hơn. Bởi trong mắt ông, bà là người phụ nữ hết lòng vì chồng vì con, lo toan cho gia đình chồng, đảm đang, tháo vát.

“Tôi có 5 người con, con cái cũng không ai nghèo khổ nhưng tôi chỉ muốn tự tay chăm sóc bà ấy. Ngôi mộ này, tôi để dành toàn bộ tiền dưỡng già hai vợ chồng tích cóp lại để xây nên. Tôi đã làm sẵn ngôi mộ của tôi ở bên cạnh mộ bà ấy rồi, sau này, khi tôi nhắm mắt, tôi sẽ nằm bên bà ấy, mãi mãi không rời xa nhau”, ông Thiệp trải lòng.

Những ngày đầu tháng 5, ông Thiệp bị mệt, không còn ra mộ vợ nhiều như trước. Nhưng ở nhà, ông vẫn thường xuyên dặn con cháu ra chăm sóc mộ bà, dạy dỗ con cháu cách sống có nghĩa, có tình, vợ chồng phải tôn trọng và yêu thương nhau thì mới dạy dỗ được các con nên người.

Lưu Huế