Truyện ngắn: Đêm Làng Hạ

02/05/2021 19:11

Bao năm Trường sống trong nhớ nhung, khao khát, chờ đợi. Giờ thì anh đã về đây. Về nơi đã sinh ra anh, nơi anh lớn lên và ra trận.

Truyện ngắn: Đêm Làng Hạ 1

Minh họa: Nguyễn Tường

Tối chạng vạng.

Trường bước vội trên con đường lát gạch về làng Hạ.

Anh nhớ lại cây đa hai trăm tuổi đã nhiều lần chứng kiến tình yêu đầu đời. Những giọt trăng lọt qua kẽ lá rơi xuống tóc, vai Thương. Mùi hương bưởi thoảng bay ra từ suối tóc mây.

Anh rúc đầu vào ngực Thương. Tim Thương đập thình thịch. Ngực Thương dập dềnh, dập dềnh. Rồi Thương ngả vào lòng anh, ngửa mặt lên trời, nhắm nghiền mắt. Trường đặt một cái hôn lên môi Thương nóng bỏng. Vũ trụ như chìm trong giấc mơ... Thương chợt bừng tỉnh, ánh mắt mơ màng nhìn lên thân cây vòm lá…

Tiếng vó trâu lồng lộp cộp phía sau lưng Trường. Anh dừng chân quay đầu trở lại.

Thằng bé giật thừng:

- Họ... ọ... ọ... họ.

Con trâu đen, to kềnh đứng lại trước mặt Trường. Thằng bé nhảy bịch xuống đường:

- Lúc nãy chú ngồi ở quán bà Còm bỏ quên cái mũ cối này.

Nó dúi cái mũ vào tay anh:

- Nhà cháu ngay cạnh ao nhà chú Trường đấy. Chú lấy khăn che bớt mặt đi. Eo ôi!

Trường chợt thốt lên. A! Thằng này là con anh Hạo đây. Ngày anh nhập ngũ nó còn nhỏ xíu.

- Chú bị thương mặt biến dạng thế. Cháu có hãi không?

- Cháu chỉ kinh thôi, chứ không sợ. Nửa đêm bắt cá khăm cháu vẫn đi qua gò Mã Giáng mà. Bố cháu cũng bị thương, mới ghép hàm giả.

Trường nhớ lại. Hôm Thương đưa anh đi chào hàng xóm để vào chiến trường, anh Hạo đang nằm cho vợ bón từng thìa thức ăn. Hàm dưới của anh mất nửa, vêu vao, nhai cái nặng cái nhẹ. Trường vào chơi, anh ngồi dậy chào và nắm tay Trường rất chặt. Đêm cuối cùng nằm bên chồng, Thương bảo: “Em chỉ mong anh lành lặn trở về”. Anh kéo vợ vào lòng ôm rất chặt...

- Đến nhà chú Trường rồi đấy. Chú cứ vào đi. Cháu phải về đóng gióng trâu.

Trường giật mình. Mải nghĩ, anh đã đi qua ngõ nhà mình mấy bước.

- Cảm ơn cháu!

* *

*

Trường đứng trước ngõ. Nhà mình đây rồi. Trường reo to trong lòng. Ôi! Bao năm anh lăn lộn khắp các nẻo chiến trường. Bao năm Trường sống trong nhớ nhung, khao khát, chờ đợi. Giờ thì anh đã về đây. Về nơi đã sinh ra anh, nơi anh lớn lên và ra trận.

Những con đom đóm lập lòe, lập lòe bay khắp mặt ao, trong vườn ngoài ngõ kéo tuổi thơ anh trở lại. Cây bưởi bên anh xào xạc. Lòng anh rạo rực. Bước chân rất nhẹ, lâng lâng.

Gặp mẹ như thế nào nhỉ? Anh sẽ chạy nhanh đến ôm chầm lấy mẹ. Không! Anh sẽ hiu hiu nhắm mắt, hai tay đưa về trước đi dò dẫm trong sân. Cũng không! Nhìn thấy, mẹ anh sẽ ngã mất.

Phải rồi! Anh sẽ gập một chân lại, mặc quần rồi chống gậy tập tễnh vào nhà. “Ôi! Con tôi!” - Mẹ kêu lên rồi mẹ khuỵu xuống. Anh ôm chầm lấy mẹ. Nước mắt mẹ nhòe nhoẹt trên mặt, trên vai áo của anh.

Mẹ nói như trong mơ: “Con ơi! Cu Trường ơi! Cái thằng hay đái dầm đây”. Rồi mẹ dờ dẫm trên đầu, trên mặt, trên vai anh. “Vẫn còn nguyên, không xất xước gì’ - Mẹ lẩm bẩm - “Nhưng sao mặt con gồ ghề vậy. Lại còn cái chân nữa này”. Mẹ nắn nắn cái đầu gối của anh: “Bố anh! Làm u hết hồn. Có thả cái chân xuống không nào.”.

Anh cười cười: “ U ơi. U xem này”. Anh bỏ ba lô xuống nhảy tưng tưng trước mặt mẹ. Mẹ vừa cười vừa lau nước mắt: “Cha bố anh. Có vợ rồi mà như trẻ con. Thôi mẹ đi dọn cơm nhá. Có món ốc nhồi luộc con vẫn thích đấy”.

Rồi mẹ tất tả chạy xuống bếp. Còn bố nữa. Anh sẽ đứng nghiêm: “Thưa bác lực điền. Con đã trở về. Tửu lượng của bác dạo này thế nào ạ?”. Bố anh cười rạng rỡ: “Cha anh chứ! Mẹ và vợ anh hết nước mắt”.

Còn Thương nữa! Anh sẽ đeo ba lô đứng chờ bên cửa buồng. Không! Anh sẽ nằm sẵn trong giường úp mặt vào trong. Thương mở cửa buồng bước vào. Em nằm xuống. Anh xoay người ôm chặt lấy Thương: “Anh đây. Trường của em đây!”. Thương nhắm mắt như ở trong mơ: “Anh! Đúng là anh đây rồi! Mùi mồ hôi quen quen. Em không thể lầm được”. Anh ôm Thương rất chặt. Thời gian như ngừng trôi. Không gian như đặc lại. Mây đứng im và chim cũng ngừng bay. Tất cả đều chìm trong vũ trụ. Tĩnh lặng! Chỉ có tiếng thở gấp và nhịp tim dồn dập.

* *

*

- Chị Thương. Có tắm thì ào đi còn ăn cơm. Bà ấy không về đâu.

Trường bừng tỉnh. Đúng là tiếng bố rồi.

- Thầy cứ uống rượu trước đi. U cũng bảo con vài hôm u mới về.

Tiếng nói của Thương vẫn như xưa, dịu dàng và đằm thắm.

Tai Trường ù đi. Chiến tranh. Xa cách. Mất mát. Chia ly và chiến thắng. Anh rùng mình nhớ lại: Ánh mắt trố ra kinh ngạc của con bé nhìn anh như sinh vật lạ, lời nói bà Còm, tiếng kêu thất kinh của thằng bé, tiếng nói của cha. Lòng quặn lại. Ngôi nhà anh bỗng trở nên xa lạ quá...

Trường quay đầu khoác ba lô đi ra đường. Trường vấp ngã. Anh luống cuống ngồi dậy. Nước mắt tự nhiên ứa ra. Anh cứ đi, cứ đi, bước thấp bước cao, hẫng hụt.

- Kìa chú! Làm tắt đèn của cháu rồi.

Trường đụng phải người trong tối tăm. Lại thằng bé chăn trâu con nhà anh Hạo. Anh lúng túng.

- Sao chú quay ra, không vào nhà. Hay chú nhầm...

- Có lẽ rứa... à ... không! - Trường lập bập.

- Ông bà ơi! Cô Thương ơi! Có bạn chú Trường về chơi đây này - Thằng bé vừa gọi to, vừa kéo anh quay trở lại.

- Con chào bố - Anh lại nói giọng miền trong.

- Quý hóa quá. Mời chú vào ăn cơm luôn.

Bố nắm lấy hai vai anh lắc lắc rồi cầm lấy hai tay anh. Trường hơi rụt lại. Nhưng bàn tay anh đã nằm gọn trong tay ông rất chặt. Thằng bé gióng mắt nhìn, rồi lễ phép:

- Mẹ cháu bảo biếu ông bà đĩa thịt gà. Cho nhà cháu vay bát muối.

- Đặt vào mâm cho ông. Còn muối ở góc bếp, xuống mà xúc, vay viếc gì.

Thằng bé cầm bát chạy đi.Trường ngồi xuống chiếu. Be rượu đã vơi một nửa. Cái chén hạt mít cạn khô.

- Con và anh Trường ở với nhau bảy tám năm trước cơ. Bây chừ con ở Đoàn an dưỡng. Hôm nay trả phép, nhân tiện tàu dừng ở ga Gành, con xuống rẽ vào thăm gia đình.

Ông Trân thủng thẳng:

- Chú ơi! Im tiếng súng lâu rồi mà chưa thấy thằng Trường nhà tôi về. Chờ mãi, mong mãi. Tôi với bà ấy yếu rồi. Trái gió trở trời không thể biết sống chết lúc nào. Hôm nay chú về chơi, tôi vừa vui vừa buồn. Chú phải uống rượu no say với tôi.

Trường nghẹt thở.

- Chú bộ đội thông cảm. Bà nhà tôi đi sang làng Quỳnh thăm chị gái thằng Trường mới đẻ. Vợ thằng Trường đang tắm. Khổ thân nó, đàn bà con gái có thì.

Trường thấy lòng nao nao.

* *

*

Thương ngồi trong nhà tắm, nước mắt rơi lã chã. Sau chiến tranh, đã bao lần chị tiếp các bạn của chồng. Giờ lại một người nữa trở về. Một cuộc thăm hỏi mới. Cứ mỗi lần như thế nỗi đau của chị lại bùng lên. Người ta hỏi tin anh làm chị buồn lặng. Ở cái làng Hạ này đã lâu rồi, cứ mỗi lần báo tử là cả làng thành đám tang. Nhà nọ buồn lây sang nhà kia. Còn chị cứ thấy tim mình đập thon thót.

Thương vẫn nhớ mùi mồ hôi, mùi đàn ông quen thuộc của chồng. Những lời âu yếm, những động tác vuốt ve và kiểu nằm úp thìa nói chuyện của Trường sau mỗi lần ân ái cứ lẩn khuất trong đầu Thương. Nhưng tuổi xuân của Thương sắp hết rồi mà cuộc đời ở phía trước còn dài.

Thương không thể sống mãi trong nỗi buồn chờ đợi. Thương đã từng nhớ nhung, chờ đợi và thất vọng nhưng Thương cũng nhiều lần xốn xang trước hạnh phúc của những cặp uyên ương mới. Tim Thương cũng đã từng rung lên trước những người con trai ngỏ lời cầu hôn. Đã có lúc Thương ngần ngại băn khoăn, lại có lúc Thương sung sướng đón chờ hạnh phúc...

- Chị Thương tắm táp nhanh lên. Ra ăn cơm kẻo khách chờ.

Nghe bố chồng gọi, chị tần ngần bưng chậu quần áo ra khỏi nhà tắm.

- Chào o Thương! - Trường vẫn nói giọng xứ Nghệ. Lòng anh quặn lại.

Thương lý nhí chào anh. Mắt Thương hoa lên, chị ngồi thụp xuống chiếu. Những đốm xanh, đỏ, tím, vàng nhảy múa trước mặt.

- Chị Thương sắp cơm đi - Ông Trân hắng giọng.

Thương định thần trở lại, dụi dụi mắt nói với anh:

- Anh bỏ mũ ra đi.

Rồi chị quay về phía ông Trân:

- Để anh ấy rửa mặt cho mát đã thầy ạ.

Thương múc nước mưa trong bể đổ ào ào vào chậu. Chị bưng đến đặt bên thành giếng.

Nước mát rượi. Mùi hoa bưởi thơm thơm. Trường bỏ cái mũ cối đội sùm sụp trên đầu, nhặt một bông hoa bưởi đặt lên mũi. Anh vục mặt vào chậu. Trường cứ để thế lâu lâu mới ngẩng lên rồi lại vục mặt xuống. Anh không nhớ ngày trước đã bao lần Thương múc nước mưa thả hoa bưởi vào cho anh rửa mặt, cho anh gội đầu. Đầu óc anh tỉnh táo đến lạ lùng. Anh nhìn ra phía bể nước, trong ánh đèn dầu hỏa, vợ anh đang nhấc cái nón mê thủng chóp ra khỏi vại sành gắp từng quả cà pháo vào bát chiết yêu.

Bữa cơm nhà quê giản dị chỉ có canh cua, cà pháo, tôm rang lẫn với thịt lợn. Đĩa thịt gà rắc lá chanh thái chỉ của nhà anh Hạo cho là sang nhất. Ba người ngồi ba góc. Thương lặng lẽ đánh cơm. Nồi cơm mới ngạt ngào thơm nức. Anh nhai chầm chậm, nhấm nháp vị ngọt của canh cua nấu mướp ngấm vào kẽ chân răng. Cà pháo hơi chua, giòn làm anh ăn thấy ngon miệng. Có lẽ lâu lắm rồi Trường mới được ăn ngon thế. Dạo ở nhà chỉ thấy canh cua, cà pháo, tôm rang hay ốc nhồi luộc là mắt anh sáng lên.

Từ lúc về tới giờ chưa lúc nào anh nhìn thấy bố và vợ rõ như lúc này. Thương không khác dạo trước là mấy nhưng hơi gầy và vẫn đẹp. Bố anh già thêm, nhiều nếp nhăn ở trán. Ông Trân vẫn nhâm nhi ly rượu và cái cánh gà. Thỉnh thoảng ông lại hỏi vài ba câu chuyện về quê quán, gia đình và sức khỏe.

- Dạo ấy chú và thằng Trường nhà tôi cùng ở với nhau thế mà bây giờ chú về còn nó thì không. Nó cao bằng chú nhưng nặng đến sáu chục cân, chứ không còm nhom như chú đâu.

Trường cúi gằm mặt, không dám nói. Thương không thể nào ăn được. Miệng chị đắng chát. Nửa bát cơm chỉ vơi được một ít. Thương chan thêm canh ăn cho qua bữa. Mùi mồ hôi quen quen lẩn quất với mùi lá chanh trong đĩa thịt gà làm cho Thương có cảm giác vừa quen, vừa lạ. Chị xin phép buông bát. Thương vào buồng nằm. Chị nhìn ra cửa sổ. Ngọn đèn dầu lấp loáng bóng hai người đàn ông: Một già, một trẻ. Thương khóc.

Ăn cơm xong, hàng xóm kéo nhau đến hỏi thăm. Nhà ồn ào. Anh Hạo bảo anh: “Cái vết thương trên mặt, chú đừng bận tâm lắm. Dù sao chú còn may hơn thằng Trường là được trở về”. Chỉ có anh Hạo mới hiểu được nỗi đau này. Trường nói: “Cảm ơn anh!”. Thím Giới, một người mau miệng nhất làng Hạ chen sát vào bên Trường. Thím bảo: “Chú lấy cô Thương, ở luôn đây trông nom ông bà Trân là phải đạo”. Anh Hạo gắt lên: “Ơ. Cái nhà chị này! Lấy anh giáo Mười kia mà”. Thím Giới cười bẽn lẽn: “Tôi cứ tưởng chú ấy là giáo Mười ở làng Quỳnh”.

Mọi người về hết cũng là lúc ông Trân loạng choạng vì uống nhiều rượu. Trường đỡ ông đi nằm. Anh buông màn, nằm cạnh bố. Một lát ông Trân ngáy khò khò trên giường. Trường trằn trọc không ngủ, anh thấy trong người bức bối. Đầu óc anh căng cứng lên khó chịu. Từ lúc về đến nhà rất nhiều cảm giác khác lạ ùa đến trong anh. Lúc vui, buồn lẫn lộn, lúc xót xa, rạo rực...

Trong buồng, Thương trở mình liên tục. Tiếng giát gường kêu cót két. Trong chập chờn, mơ màng, Thương thấy Trường bay trong không trung. Chị đứng dưới gốc đa. Chị gọi tên anh. Anh hạ xuống, ngắt một cái lá đa đặt lên đầu chị. Anh bảo đó là mũ cô dâu. Thương bước vào phòng cưới lại thấy anh giáo Mười đi bên cạnh mặc áo chú rể. Đêm tân hôn. Chị lại thấy Trường bế mình lên giường. Anh hôn lên tóc Thương. Rồi chị thấy mình ân ái với chồng. Anh nằm úp thìa cười với Thương. Thương hét lên. Đừng cười! Không! Không phải là anh...

Thương chợt tỉnh. Mồ hôi dịn ở trán lấm tấm. Chị thấy tim đập loạn xạ. Thương đi ra ngoài sân.

Trường nghe thấy tiếng xối nước ào ào. Anh nhỏm dậy, bước qua chân bố, chui ra màn.

* *

*

Nửa đêm.

Trăng hạ tuần treo lơ lửng tên cành cây. Sao trời lưa thưa. Không một ngọn gió. Vườn cây đứng im phăng phắc. Trường rón rén bước thật êm đứng bên bụi chuối sát nền giếng. Thương tắm. Anh khẽ kéo tầu lá. Cái áo mỏng của Thương dính bết vào người. Phụ nữ hay tắm đêm. Trường lẩm bẩm. Ừ nhỉ! Ngày anh còn bé tí xíu, bố đi làm thùng đấu xa không về mẹ cũng hay tắm đêm. Thương múc từng gầu nước đổ ào ào. Dường như cơ thể Thương đang nóng bừng lên và nước lạnh dội ào ào vẫn không dập tắt được ngọn lửa trong lòng Thương.

Trường nhắm mắt. Lòng anh cồn cào. Ngày còn ở nhà chưa bao giờ anh được nhìn trộm vợ tắm. Đứng thế này liệu có nên không nhỉ? Anh tự hỏi. Rồi anh mở mắt. Anh không tin ở mắt mình nữa. Ngực Thương để trần nõn nà lấp lóa dưới ánh trăng ngần. Gần lắm. Anh bước thêm một bước.

Soạt. Trường vô tình kéo gẫy tầu lá chuối. Anh lùi lại. Anh thấy Thương ngồi thụp xuống, hai tay ôm ngực. Lại lặng im, chỉ có tiếng côn trùng rỉ rả trong đêm. Thinh không yên ắng. Thương đứng dậy với chiếc áo khô. Đứng tần ngần một lát, Thương lại vắt áo lên thành nhà tắm. Lại xối nước, xối nước. Trường thấy ngực vợ căng lên. Lòng anh cồn cào. Bước ra thôi. Đừng hành tội mình nữa. Trăng cũng như đồng lõa, mơn man trên ngực trần của Thương. Trường nuốt nước bọt đánh ực. Anh bước hẳn ra.

Tũm! Trường sững lại. Chiếc gầu nước vô tình rơi xuống giếng vẫn còn dùng dằng với dây buộc ở trên. Anh quay bước đi ra ngoài cầu ao. Tiếng xối nước vẫn còn đuổi theo anh rồi im hẳn.

Mặt nước ao loang loáng. Mây vẫn im trên đầu. Cá quẫy rèn rẹt, tùm tũm. Mùa cá vật đẻ rồi. Ao nhà anh đặc cá, từng đàn ăn đêm nổi lên mặt nước.

Trường trở lại gường nằm. Ông Trân vẫn ngáy đều đều. Thỉnh thoảng ông ú ớ như người nói trong mơ. Anh chỉ nghe được âm thanh ngắt quãng: O... on... ươ... ường... ơ... ơi không rõ thành tiếng. Hay bố đang gọi tên anh. Trường thu mình nằm gọn sát lòng ông Trân, cảm giác như mình đang ở tuổi ấu thơ. Một lát sau, Trường trở mình, nhìn về phía cửa buồng. Ánh trăng lọt qua cửa sổ lờ mờ. Trường thấy vợ nằm nghiêng. Thương quên cài cúc áo. Dưới ánh trăng mờ ảo, trong lòng Trường như có sóng. Thương đẹp! Đẹp hơn ngày trước rất nhiều. Lạ nhỉ? Trường chưa hề có cảm giác này. Vô lý thật! Tại sao anh lại nằm bên bố? Không! Chỗ anh nằm trong kia mới phải. Trường nhỏm dậy.

Ra… ạt! Bố anh trở mình đạp chân trên chiếu. Trường ngập ngừng rồi lại nằm xuống. Anh mơ màng như mình đang đi trên chiếc cầu độc mộc cheo leo quá. Phía dưới là dòng sông màu mận chín. Phía trước là cánh đồng cỏ xanh ngút ngát. Anh ngoái đầu nhưng không nhìn được phía sau...

* *

*

Quá nửa đêm.

Trời nổi cơn giông rần rật. Gió cuốn thốc lá khô vào nhà. Trường dậy châm thuốc hút. Anh ra ngoài sân. Mặt trăng mờ vất vả chui qua những đám mây đen, trắng chen nhau cuồn cuộn. Tiếng gió giông lẫn tiếng xay lúa ù ù dưới bếp. Cây trong vườn nghiêng ngả. Bụi tre kẽo kẹt. Lá chuối phần phật. Tiếng xay lúa gấp gáp, quay cuồng, hối hả hơn. Hai thớt cối nghiến vào nhau nghe khó chịu quá. Trường thấy vợ lại đổ thêm lúa vào xay tiếp...

Trường đi lang thang trong sân, ngoài cổng, ra vườn và bờ ao. Cơn giông yếu dần. Trời dịu. Dưới ao cá vật đẻ dày hơn, vẫn rèn rẹt, tum tũm. Trường lại quay vào giường. Anh thấy người dễ chịu. Một cảm giác nhẹ nhàng lướt qua. Một lát sau, Trường mơ mơ màng màng.

* *

*

Gần sáng.

Thương gội đầu xong ngồi hong tóc ở bậu cửa. Đột ngột Thương đứng phắt dậy bỏ chiếc lược lên bàn. Chị vặn ngọn đèn dầu bằng hạt đỗ xanh cháy to lên. Căn nhà sáng bừng. Thương cúi người soi đèn, đọc những dòng chữ viết tắt và địa chỉ ghi trên nắp ba lô. Chị đứng lên thở dài. Ánh đèn soi qua lưới màn tuyn trắng mỏng. Thương giật mình. Bên cạnh bố một người đàn ông nằm úp thìa, mặt nghiêng gối trên hai tay đan vào nhau. Thương lơ mơ, nhớ nhung cảm giác ân ái của một thời. Chị đặt cái đèn trên mặt bàn, vặn nhỏ xuống. Thương với tay lấy chiếc áo tô châu bạc màu treo trên mắc. Chị nâng áo ấp vào mặt mình. Mùi mồ hôi, mùi đàn ông quen thuộc. Đúng cái mùi quen quen mà suốt bao đêm rồi chị vẫn nhớ. Nước mắt Thương trào ra.

* *

*

Trời sắp sáng.

Trường bừng tỉnh. Anh vặn ngọn đèn ở bàn to lên. Không thấy bố đâu. Nhà vắng lặng. Qua ánh đèn thấp thoáng, Trường bắt gặp mặt mình trong gương: Nham nhở, gồ ghề, méo mó, mất cảm giác. Một khuôn mặt biến dạng đến nỗi Trường cũng không nhận ra nổi mình nữa. Anh điên tiết ném luôn chiếc gương xuống đất. Mảnh kính vỡ vụn, sắt nhọn rắc trên nền nhà. Ông Trân từ ngoài sân đi vào thấy Trường đang ngồi thẫn thờ. Ông hỏi:

- Chú nhỡ tay à? Không sao đâu, gương vỡ lại lành, chú đừng ngại.

Trường cúi xuống soi đèn nhặt từng miếng kính vỡ:

- Bố dậy sớm rứa ạ? - Anh hỏi.

- Hôm nào tôi cũng thế. Chú đêm qua chắc không ngủ?

- Con lạ nhà.

* *

*

Phía đằng đông trời rạng dần.

Trường thu xếp ba lô.

- Chưa rõ mặt đường, chú ạ!

- Bố ơi! Con phải đi trước lúc trời sáng cho kịp tàu. Cho con gửi lời chào mẹ, chào o Thương. Con không thấy o Thương đâu.

- Lúc nãy nấu cơm dưới bếp, nó bảo chỉ có bà nhà tôi là giữ được chú ở lại. Nó sang nhà giáo Mười mượn xe đạp đi làng Quỳnh đón bà ấy về. Tôi nói thế này khí không phải, tôi thấy dáng đi của chú rất giống thằng Trường nhà tôi.

- Có thể bố quá nhớ anh Trường đó thôi. Con chẳng hiểu răng. Đêm ni cứ như ở nhà mình.

- Từ lúc hết men rượu, tỉnh dậy đến giờ tôi thấy lạ lắm. Hay chú cho tôi đi với.

- Lần này, con phải về bệnh viện điều trị phẫu thuật. Chào bố. Bố cho con đi. Sáng rõ là con không thể đi được. Lỡ hết việc...

Biết không giữ được anh bộ đội, ông buồn hẳn:

- Chú ơi! Dù thằng Trường thế nào đi nữa thì cũng cứ về đây nhé. Bố mẹ và con Thương đều mong như vậy. - Ông Trân khóc.

- Vâng! Bố ơi! Con sẽ...

Lòng Trường thắt lại. Thế là anh cũng không gặp được mẹ. Trường lén lấy tay lau nước mắt. Anh bước ra khỏi nhà mình. Bố anh đứng cầm đèn, quệt nước mắt nhìn theo. Anh bước đi như trốn chạy. Trước mặt anh trời rạng sáng.

* *

*

Trời rạng hẳn.

Con tàu hoả xình xịch nhả khói cuồn cuộn. Nó hú hồi còi dài gióng giả rồi đột ngột rùng mình chầm chậm chuyển bánh. Trường ngẩn ngơ. Thế là đã qua một đêm ở nhà, ở làng Hạ. Từ nay anh sẽ sống ra sao nhỉ? Anh có quay trở về nhà gặp mẹ?

Trường nhìn qua ô cửa sổ tầu. Ba bóng người đang chạy từ làng Hạ ra ga. Người còn trẻ chạy trước khá xa, hai người già chạy sau. Thỉnh thoảng vấp ngã, họ lại đứng lên chạy tiếp.

Bất chợt Trường đứng phắt dậy, với tay lên gác toa lấy ba lô, ôm vào lòng, nhìn ra hướng cửa lên tầu. Anh cắn chặt môi cho nước mắt khỏi trào ra, ngực dềnh lên.

Sương Nguyệt Minh